“Ưm ưm, tiểu nương bì, xem ngươi còn dám tranh với tiên cô đại nhân không... Ngươi nói lại một lần nữa xem, tiểu Nhung tử là người của ai? Tiểu nương bì, hừ, mông sưng rồi chứ... Ngươi nói xem, nhục nhất, không có cái thứ hai...”
Âu Dương Nhung kiểm tra xong tiểu mộc ngư, tách khỏi Công Đức Tháp, phát hiện đèn trên bàn vẫn còn sáng.
Hắn đứng dậy bước tới, đi được nửa chừng thì nghe bên phía tủ quần áo vọng ra một tràng mộng thoại.
Lại gần nhìn, chỉ thấy tiểu mặc tinh đang ngủ ngon lành, một mình lẩm bẩm nói mê.




